Tăng sự sống

Là cơ chế xác định khả năng đề kháng, sự tồn tại lâu dài và tuổi thọ của hệ thống sống.
Song độ bền của hệ thống sống giảm khi tuổi tăng lên. Chính vì vậy đã xuất hiện rối loạn cân bằng nội môi kéo dài là nguyên nhân gây ra bệnh tật.
Khoa học phát triển theo quy luật và không đồng đều. Thế hệ các nhà khoa học mới thường đứng trên vai các bậc tiền bối. Cụ thể, học thuyết tương đối của A.Enstein không thể ra đời nếu không có định luật của Niuton xuất hiện trước nó. Không có sự mô tả về các phản xạ của R.Descartes thì làm sao I.P.Pavlov có thể sáng lập ra được học thuyết về hoạt động thần kinh cao cấp. Tuy nhiên tất cả những điều trên đều có thể xảy ra nhưng chăm hơn nhiều. Vì vậy hàng chục năm sau chúng ta cũng chưa nắm bắt được những điều mà hiện nay đã là hiện thực. Trong khoa học thiên tài, thần đồng là khả năng tiên đoán, thấy trước được những gì mà người khác chưa thấy.
“Ngôi sao điểm giờ” trong sinh học là phát minh của Dacuyn về các định luật tiến hóa cơ bản, ông đã cho thấy một cách tài tình sự thống nhất giữa di truyền biến đi, chọn lọc tự nhiên đã tạo ra muôn loài, các đặc điểm thích nghi của cơ thể với điều kiện sống.
Muốn sống và bảo tồn giống để phát triển quần thể, mỗi cá thể phải đạt được một khả năng thích nghi nhất định đối với môi trường. Muốn đạt được những mục đích nêu ra ở trên các thể phải tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định – đó là tuổi thọ. Hai đặc điểm cơ bản xuất hiện trong quá trình tiến hóa là: thích nghi và khả năng duy trì mức độ thích nghi trong một khoảng thời gian nhất định.
Tăng sự sống là cơ chế xác định khả năng đề kháng, sự tồn tại lâu dài và tuổi thọ của hệ thống sống. Học thuyết tiến hóa đã cho thấy cơ chế hình thành khả năng thích nghi của các hệ thống sống. Việc nghiên cứu tăng sự sống cho phép giải thích các cơ chế đảm bảo khả năng thích nghi trong một khoảng thời gian nhất định.
Sự xuất hiện các quá trình đối lập trong phát triển theo lứa tuổi chỉ thực hiện được nhờ tính hệ thống trong cách tổ chức của hệ thống sống, các cơ chế tự điều chỉnh, sự tồn tại các mối liên hệ ngược và xuôi chiều giữa hiện tượng lão hóa – tăng sự sống.
Mọi biểu hiện của tăng sự sống được chia thành hai nhóm – Đó là kiểu gen, bao gồm tất cả những gì đã được chương trình hóa về mặt di truyền và kiểu hiện (phenotip) – những gì được điều động trong quá trình sống. Cả hai nhóm đều phát triển dựa trên cơ chế tự điều chỉnh.